Sốt xuất huyết là loại bệnh nhiệt đới, tăng hay giảm phụ thuộc rất nhiều vào môi trường tự nhiên, nên cũng phụ thuộc vào những tác nhân lẫn hậu quả của biến đổi khí hậu.
Ông Nguyễn Trung Nghĩa, GĐ Trung tâm Y tế Dự phòng TP Cần Thơ trao đổi với PV Tiền Phong.
Ông Nguyễn Trung Nghĩa nói: Theo nghiên cứu của một số nhà khoa học, khi nhiệt độ không khí tăng thêm 1 0C, số người mắc bệnh sốt xuất huyết tăng thêm tám phần trăm.
Ở Cần Thơ những năm gần đây, số người mắc bệnh sốt
xuất huyết tăng liên tục. Năm 2009, tính đến ngày 30/9, đã có 905 người
mắc bệnh, so với cùng kỳ năm ngoái tăng 57 phần trăm.
Sốt xuất huyết cũng diễn ra quanh năm, tuần nào cũng
có người vào viện, không phải như trước kia sốt xuất huyết chỉ xuất
hiện vào mùa mưa.
Muỗi vằn, muỗi aedes aegypti, là tác nhân lây truyền
bệnh sốt xuất huyết, vì đốt người có vi trùng dengue rồi đốt người khác
mà truyền bệnh.
Con muỗi vằn sinh ra từ con loăng quăng mà con loăng quăng sống và phát triển mạnh trong môi trường hướng về a-xít.
Khi công nghiệp phát triển, khí CO2 nhiều thì mưa
a-xít nhiều, nguồn nước mưa ấy rất thuận lợi cho loăng quăng phát
triển, kết quả là bệnh sốt xuất huyết tăng.
Quá trình công nghiệp hóa, đô thị hóa, có thêm nhiều
không gian nóng ấm sẽ phát triển sốt xuất huyết vì muỗi vằn phát triển
mạnh ở môi trường ấm nóng. Cho nên, muỗi vằn chỉ sống trong nhà và
quanh nhà, còn khi nhiệt độ dưới 160C không có bệnh sốt xuất huyết.
Hiện nay, ở Cần Thơ, những nơi tốc độ đô thị hóa cao,
nhiều khu công nghiệp, có nhiều người mắc sốt xuất huyết như quận Ninh
Kiều, Cái Răng, Bình Thủy, huyện Phong Điền, mỗi nơi hàng trăm người.
Những huyện nông nghiệp, đất rộng người thưa, lại ít sốt xuất huyết,
như huyện Vĩnh Thạnh chỉ có ba người, huyện Cờ Đỏ 13 người.
Đô thị hóa cao lại tăng bệnh sốt xuất huyết vì phía
sau vẻ hào nhoáng, kênh mương bị bít dòng chảy, nhiều hẻm chật chội,
nhà ẩm thấp. Chúng tôi đã thống kê được 80 phần trăm người sốt xuất
huyết ở khu vực đô thị có nhà nằm trong hẻm.
Những nước đang phát triển tương tự như nước ta, tình hình sốt xuất huyết như thế nào thưa ông?
Theo tài liệu của WHO, giai đoạn 1997 - 2006 ở
Indonesia, mỗi năm có hơn 740.000 mắc bệnh và 1.132 người chết, tỷ lệ
người chết so với người mắc là 0,15 phần trăm. Cùng thời gian ở nước
ta, tỷ lệ là 0,16 phần trăm. Còn Thái Lan tỷ lệ này đến 5 phần trăm.
Các nước ở vùng nhiệt đới rất khó loại trừ bệnh sốt
xuất huyết vì loại bệnh truyền nhiễm này đến nay chưa có thuốc điều trị
đặc hiệu và cũng chưa có thuốc chủng ngừa.
Tuy nhiên, phòng chống bằng cách tích cực làm vệ sinh,
diệt loăng quăng sẽ hạn chế được bệnh, như Cần Thơ giai đọan 1997 –
2006 tỷ lệ người chết trên người mắc bệnh là 0,37 phần trăm, hiện nay
chỉ còn gần 0,1 phần trăm.
Nhưng việc phòng dịch theo phong trào từng đợt như hiện nay xem ra còn nhiều hạn chế?
Đúng thế. Một vòng đời con muỗi vằn, từ loăng quăng
thành muỗi rồi đẻ trứng đến nở ra loăng quăng khoảng 10 – 15 ngày. Nên
muốn diệt hết mầm bệnh, mỗi năm phải tiến hành khoảng 30 đợt. Hiện
chúng tôi quyết liệt lắm cũng mới làm được khoảng 10 đợt, kinh phí đã
hơn một tỷ đồng.
Vấn đề quan trọng nữa là phải toàn xã hội tham gia,
không kể giàu nghèo. Cũng nên nhớ, con muỗi vằn đốt cả ngày lẫn đêm,
khác con muỗi a-nô-phen truyền sốt rét chỉ đốt ban đêm, nên muốn phòng
bệnh sốt xuất huyết phải luôn luôn nằm mùng. Trích tư _ Việt Báo
|