Tờ thông báo của phường phát in rất đậm, gạch dưới những điều người dân được yêu cầu phải thực hiện khi phun thuốc xịt muỗi: “Che đậy kỹ thực phẩm, vật dụng ăn uống, hồ cá cảnh, nhà nào có người dễ bị dị ứng hóa chất, bệnh hen suyễn, trẻ nhỏ, người bị bệnh mãn tính tạm tránh, không ở trong nhà, không ở trong khu vực phun hóa chất và đặc biệt là mở sẵn các cửa ra vào để đội phun hóa chất thực hiện công tác...”.
Ngày 5-12-2008 đúng hẹn, nhà nhà ở khu phố tôi dọn dẹp sạch sẽ hơn, thậm chí có nhà còn sắp xếp công việc để lúc nào cũng có người ở nhà mở cửa chờ những người xịt muỗi tới. Khoảng hơn 7 giờ tối, có tiếng xe, tiếng phun xịt ồn ào từ xa, đứa trẻ hàng xóm phát loa tay gọi: “Cô ơi, mở cửa, mở cửa, xịt muỗi tới rồi cô ơi!”. Tôi tay bế con nhỏ, tay dắt con lớn mở toang cửa, bật hết tất cả đèn từ trên lầu xuống đất, chạy ra đường vì sợ con ngửi hóa chất, không quên mang theo khẩu trang. Rồi đội xịt muỗi cũng tới nhà bác hàng xóm, chung vách bên trái nhà tôi, nhưng chỉ đứng ngoài cửa xịt khoảng 5 giây là xong, không hề bước chân vào trong nhà.
Đến nhà tôi cũng vậy, người ta chỉ đứng ngoài cửa xịt rất nhanh rồi đi, không hề bước vào! Điều đáng phàn nàn nữa là người ta chỉ phun thuốc diệt muỗi đến nhà tôi là ngưng, làm nguyên dãy nhà bên phải của tôi ngơ ngác không hiểu tại sao nhà họ không được phun thuốc!
Đội phun thuốc đi rồi, tôi bước vào nhà, không có mùi hóa chất và còn một vài con muỗi vo ve. Tôi thất vọng vô cùng, diệt muỗi, lăng quăng kiểu này giống như cưỡi ngựa xem hoa! Theo tôi, diệt muỗi phải phun hóa chất cả một khu vực rộng chứ không thể nhà này phun nhà kia không. Vì phun như vậy muỗi sẽ từ nhà không được phun thuốc bay sang nhà đã được phun thuốc. Ngoài ra, nếu chỉ phun thuốc ngoài cửa, không vào bên trong là không hiệu quả.